To-do-list phù hợp

Cách đây 2 năm, khi tôi đang trong giai đoạn thử thách của công việc mới, tôi đã lập một thời gian biểu trên drive để quản lý công việc tốt hơn. Thời gian biểu này khá sơ sài, nhưng trực quan và vừa đủ thông tin, không rắc rối và nhiều thao tác khiến tôi bị xao nhãng. Tôi dùng nó trong một khoảng thời gian khá dài, chừng 6 tháng và nó thực sự hiệu quả đối với tôi. Nó giúp tôi nắm bắt công việc dễ dàng hơn, chủ động hơn, nhanh chóng và bớt “màu mè” hơn rất nhiều công cụ hoặc mẫu to-do-list khác tôi đã từng thử.

Sau đó, tôi cảm thấy rằng mình cần phải thay đổi một chút với thời gian biểu này, tôi ngồi lại, dùng rất nhiều hiệu ứng khác nhau, làm nó trở nên khoa học, chi tiết và đẹp đẽ hơn rất nhiều. Tôi sử dụng bảng mới này trong vòng 2 tháng, kết quả thật quả không như tôi mong muốn, tôi đã bỏ quên không sử dụng phiên bản mới hai tuần cho tới khi bàng hoàng nhận ra điều đó. Lí do chính là vì tôi phải thực hiện quá nhiều thao tác để hoàn thiện một công việc. Tỉ dụ như ghi deadline rõ ràng, phân loại là cấp bách hay không cấp bách, quan trọng hay không quan trọng, hướng dẫn chi tiết, và cập nhật kết quả sau cùng rất đầy đủ và dài dòng.

Khi nhận ra điều này, tôi đã ngay lập tức chuyển dùng phiên bản cũ và tôi cũng nhận ra rằng, đôi khi những gì khoa học cầu kỳ chưa chắc đã hợp với mình, quan trọng là phải tìm ra cách quản lý phù hợp với cá tính của bản thân. Thế nên, đơn giản, nhanh chóng, gọn lẹ, vừa hiệu qủa vừa tiết kiệm thời gian là sự lựa chọn cuối cùng.

Cho đến nay, tôi vẫn đang dùng thời gian biểu đó, xoá đi viết lại hằng tuần, gạch ngang nếu làm xong, phân chia công việc từ thứ Hai tới chủ Nhật (kể cả công việc cá nhân) để cùng dung hoà giữa chúng. Tất nhiên, lâu lâu tôi vẫn bị hấp dẫn bởi những công cụ mới của các bạn nước ngoài, nhưng quan trọng nhất là tôi đã nhận ra, điều gì phù hợp nhất với mình.

Sài Gòn,

30/7/2017.

It’s time to say GOODBYE

16.5.2017.

Hôm nay tôi vừa viết đơn xin nghỉ việc. Tôi không nghĩ rằng mình lại quyết định chuyện này sớm như vậy, nhưng sự cũng đã rồi, thôi đừng suy nghĩ nữa, viết vài dòng ra đây để ghi lại những lộn xộn trong đầu.

Tuần trước, sau khi nghe tôi trình bầy ý muốn và lí do nghỉ việc, sếp bảo tôi hãy suy nghĩ kĩ lại. Buổi chiều, tôi có cuộc nói chuyện với chị phụ trách nhân sự, trao đổi về một số vấn đề xoay quanh chuyện dời đi của tôi, chị cũng bảo tôi hãy suy nghĩ kĩ, nhưng trong suốt cả cuộc hội thoại, tôi từ chối và gần như có đủ lý do, lý lẽ của riêng tôi để tạm dừng cuộc chơi. Tôi biết, tôi đang bật chế độ phản kháng để bỏ ngoài tai tất cả những lời khuyên, giải thích, can ngăn từ bên ngoài.

Tôi vào công ty tới nay là tròn 8 tháng, 4 ngày, khoảng thời gian không ngắn cũng không dài, nhưng đủ để tôi học được nhiều thứ mà nếu còn ở công ty cũ tôi sẽ không thể trưởng thành được như thế. Tôi đã trải qua khá nhiều projects, làm member cũng có, leader cũng có, key cũng có, và mỗi vị trí tôi đều học được nhiều bài học quý giá khác nhau.

Ở team MW, tôi học về leadership. Khi một người chưa làm leader bao giờ được giao quản lý một team TOÀN NGƯỜI LỚN với nhau, và không hề có một chút gì đó gọi là KINH NGHIỆM SẢN XUẤT thì việc handle công việc này quả là quá sức với tôi. Tôi đã làm được, nhưng không tròn vai. Có một khoảng thời gian tôi bị khủng hoảng vì phải chứng kiến những người cùng làm lần lượt ra đi vì một lí do nào đó, làm tôi mất tinh thần và cảm thấy có lỗi với họ vì đã không thể đấu tranh vì họ tới cùng. Nhưng rồi tôi nhận ra, dùng người trong kinh doanh, chúng ta phải học cách đưa ra quyết định, phải đối mặt với những con người đó, phải nói với họ “BẠN BỊ SA THẢI” mặc dù mình không thích hoặc không dám. Từ đó, tôi bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn về leadership và học hỏi những người leader ở xung quanh về cách quản lý của họ, thứ hay thì học, thứ dở thì rút kinh ngiệm cho riêng mình. Có thể ở thời điểm hiện tại tôi lead chưa hẳn là tốt, nhưng nó giúp tôi nâng cao tinh thần trách nhiệm và luôn học cách suy nghĩ, hành động như một người lãnh đạo.

Thà làm một kẻ thất bại còn hơn không bao giờ biết thất bại là gì

Ở WF, tôi học về kĩ năng làm tiền. “Chu choa cha mạ ơi” – tôi phải thốt lên điều này khi nhìn thấy cách vận hành nội dung của team! Tôi chưa bao giờ thấy một thứ gì mà thực lòng tôi “rẻ tiền” hơn vậy. Tôi phục những bạn trẻ đó vì họ quá giỏi, họ quá nhiều kĩ năng, sử dụng quá nhiều tools, tips, tricks, cực kỳ nhạy bén về tìm kiếm và giật tít, câu view. Tôi phục những người tìm đầu ra của website vì đã kéo về được cả tỉ đồng nhờ vào những bài viết đó. Tôi học được rất nhiều từ họ, nhưng học là để biết, để đừng làm như họ vì tôi luôn có cảm giác, nếu tôi phát tán những nội dung đó ra bên ngoài cho người đọc để kiếm view, giống như tôi đang đi reo giắc thứ xấu xa vào đầu những bạn trẻ, làm đất nước này tụt hậu thêm vài chục năm vậy. Trong buổi nói chuyện với chị Hằng Mai – chủ Xanhshop, chúng tôi có thảo luận về tương lai, chị có nói với tôi một câu rằng: nếu em là một publisher, phải cân nhắc rất kĩ trước khi em chia sẻ một thông tin nào đó, vì việc em đang làm là đi gieo hạt, nó sẽ phát tán nhanh hơn bất cứ nguồn nào khác, ảnh hưởng tới nầm non, con giống và nó sẽ không làm đất nước tốt đẹp hơn“. Tôi tiếc vì tôi không quyết liệt hơn, tôi từ bỏ quá sớm, không đóng góp nhiều để thay đổi, nhưng tôi không hối hận về điều đó.

Ở DMT, tôi học về đồng đội. Chúng tôi đã có nhiều bất đồng, nhiều cãi vã và cả những tị hiềm. Đã có những khoảng thời gian tôi và Ly bằng mặt nhưng không bằng lòng, Ly trách tôi vô tâm còn tôi nói Ly nhiều chuyện; hay anh Một từng nói tôi và Nhung đang cố tách ra khỏi phần còn lại. Nhưng sau cùng, chúng tôi cũng tìm ra cách để thấu hiểu và làm việc với nhau, bây giờ team đã có thể thẳng thắn trao đổi và chia sẻ rất nhiều vấn đề, thân thiết trong công việc và cả cuộc sống. Không can thiệp quá nhiều nhưng đối xử với nhau chân thành như những người bạn lớn. Vậy là quá đủ cho một cuộc tình.

Tôi đọc được sâu thẳm trong con người mình, rằng tôi muốn làm những điều tốt đẹp, những điều khiến cho lương tâm tôi có thanh thản, những điều khiến tôi hạnh phúc khi tiêu những đồng tiền mình làm ra chứ không phải bất hạnh.

Ở Y1N, tôi học về tạo ảnh hưởng tích cực, chứ không phải kiếm tiền. Đây là phương châm sống của tôi trong vòng 10 năm tới, và có lẽ cả cuộc đời. Vì thứ tôi đang có ở đây là tiền, thứ tôi đang cố gắng ở đây là tiền, chứ không phải ảnh hưởng tích cực cho cộng đồng của tôi. Tôi đồng ý rằng tiền là đích đến của bất cứ business nào, công ty cần tiền để tồn tại, để phát triển, để bền vững, nhưng theo cá nhân tôi, nó sẽ là thứ cuối cùng đến với bạn sau nhiều nỗ lực tạo ảnh hưởng không ngừng nghỉ. Tôi đọc được sâu thẳm trong con người mình, rằng tôi muốn làm những điều tốt đẹp, những điều khiến cho lương tâm tôi có thanh thản, những điều khiến tôi hạnh phúc khi tiêu những đồng tiền mình làm ra chứ không phải bất hạnh.

Sau tất cả, tôi học về sự phù hợp. Tôi đã mất 4 tháng để quằn quại với suy nghĩ: đi hay ở? Rất nhiều lần, tôi đã tự nhủ bản thân mình: phải biết cách chấp nhận tập thể trước khi tập thể chấp nhận mình, tôi tìm mọi cách để đẩy tinh thần lên cao nhất, để làm việc và cống hiến như một con điên, mọi thứ có tiến triển tốt đẹp hơn thật, nhưng chỉ được một thời gian ngắn lại quay về chỗ cũ: ngõ cụt cho cả hai. Tôi đã trách bản thân mình vì sao kém cỏi, vì sao không thể hoà đồng, không thể suy nghĩ hay hành động giống mọi người, câu trả lời luôn luôn là: chúng tôi quá khác nhau. Khác ở đây không phải là mình giỏi hơn người ta, người ta giỏi hơn mình hay đại loại hơn kém nhau cái gì, chỉ là hai thế giới. Thế nên, tôi rút ra rằng, chỗ của mình không phải ở đây, tôi đã sai lầm ngay từ bước đầu khi đồng ý nhảy việc qua Y1N ngay lập tức. Nhưng dù sao, nó cũng cho tôi bài học rằng mình phải lựa chọn nơi phù hợp với mình, nơi mình tin vào định hướng và tương lai của họ, nơi có những con người “na ná” như mình, cùng mục đích và phong cách sống với mình, thì mới có thể đi cùng nhau lâu dài được.

8 tháng qua, tôi cảm ơn sếp, cảm ơn Y1N vì tất cả, những trải nghiệm, những thất bại, suy nghĩ và nỗi đau. Tôi không thể trở thành con người như bây giờ nếu thiếu đi sự tạo điều kiện, được thử, được sai, được sửa sai, được đập hết đi làm lại từ đầu. Cảm ơn những người anh em DMT, một team hoàn hảo mà tôi chưa từng có ở bất cứ đâu.

Có thể nói rằng tôi đã thất bại trong cuộc chiến tồn tại ở Y1N, nhưng thà làm một kẻ thất bại còn hơn không bao giờ biết thất bại là gì. Một kí ức không mấy tươi đẹp nhưng cho ta thật nhiều điều.

Sài Gòn, một mùa mưa chán ngắt!

Elon Musk: Tesla, SpaceX Và Sứ Mệnh Tìm Kiếm Một Tương Lai Ngoài Sức Tưởng Tượng

Đây là một bài review, nhưng sẽ review theo kiểu riêng của Huyền.

Elon Musk là hình mẫu người chồng tương lai của tôi, là người mà tôi và Thảo Chi thầm yêu, thầm ngưỡng mộ, có thể dành hàng giờ để lên quora đọc thảo luận về anh, research cả ngàn bài báo về đời sống cá nhân và thậm chí tải ảnh đẹp vẽ quotes rồi đặt làm hình nền điện thoại.

Tôi đã đọc rất nhiều về Musk, nhưng chủ yếu là qua báo với những lời tán dương hoặc chê bai này nọ chứ chưa bao giờ đọc cái gì quá chi tiết (tới từng giai đoạn trong đời) về anh. Tôi yêu Musk như chính niềm hân hoan của mình, yêu sự cực đoan và tân tiến, yêu tầm nhìn và khối óc, yêu sự điên cuồng và nông nổi,  yêu từ The Game Changer Of The Year đến bố của 5 đứa con hoàn hảo,  yêu cả các thói xấu, scandals, lời lẽ tầm thường mà báo giới hay đem ra bàn tán. Chỉ biết rằng mỗi lần nghĩ tới Musk tôi thường có thêm cảm hứng và động lực để làm việc và cống hiến.

Lí do tôi mua cuốn sách này là nhờ một lần nói chuyện cùng anh Hưng về sự liền mạch trong công việc, tôi cảm thấy công việc của tôi bị đứt đoạn vì những cuối tuần, những kì nghỉ, những suy nghĩ cho bản thân, nên tôi nghĩ mình cần một chút năng lượng cực đoan. Lúc đó đang ngồi chờ xem Logan suất chiếu 21:20, tôi liền chạy xuống nhà sách Phương Nam mua luôn cuốn này, chỉ vì tôi cần cực đoan thêm gấp 100 lần.

Cuốn sách kể về cuộc đời Musk, chi tiết tới từng giai đoạn, biến chuyển trong cuộc đời anh. Do được viết bởi một nhà báo nên góc nhìn khá khách quan và học thuật. Tôi chưa đọc bản tiếng Anh, nhưng bản tiếng Việt có một số đoạn hơi khó hiểu, dịch ẩu khiến tôi hơi thất vọng. Tác giả đã dành khá nhiều thời gian để tìm hiểu về cuộc đời Musk, phỏng vấn những người liên quan tới cuộc sống của anh và mô tả cực kì chi tiết. Nhưng chung quy lại, cuốn sách vẫn dài và thừa đối với người đi tìm cảm hứng như tôi. Ví dụ nhưng đoạn dài lê thê kể về các mâu thuẫn, xích mích, người này người nọ, tới vài trăm vài chục cái tên mà tôi không thể nhớ nổi là ai. Tôi biết điều đó là cần, và đủ để có luận chứng, luận cứ cho một cuốn sách đáng tin cậy, nhưng với tôi, nó vẫn rất chán chường.

Cuộc sống cá nhân của Musk cũng có nhiều sóng gió, nó chứng tỏ anh sinh ra không phải để dành cho một ai đó cụ thể, mà là của cả nhân loại (chẳng hạn), anh muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa và để lại di sản (như cách mà Tr. thường nói). Những người phụ nữ trong cuộc đời anh, buộc phải chấp nhận Musk không thuộc về mình 100% (như điều mà những người phụ nữ khác muốn ở chồng mình). Anh rất quan tâm tới vấn đề tình cảm, nhưng đó không phải là tất cả, ai đó muốn đi một quãng đường dài với anh, cần phải trở thành một phần của những điều mà anh đang bận tâm tới, hoặc phải tự xây dựng đế chế của riêng mình và cả hai cùng nắm tay nhau thống trị nhân loại (đại khái thế) – điều mà cả Justine hay Talulah chưa chấp nhận đánh đổi.

Điều tôi thích nhất trong cuốn sách là những đoạn Musk giải quyết vấn đề của các công ty, cách anh thúc đẩy tinh thần, tạo ra cảm hứng, tạo ra ham muốn, tạo ra khát khao cho nhân viên của mình. Đằng sau đó là rất nhiều hi sinh, lo lắng, trăn trở, đổi thay và những cú liều chí mạng, tôi có thể nói rằng chắc Musk là người liều nhất thế giới này lol. Musk có khá nhiều tât xấu, nhưng tôi nghĩ rằng ai cũng có tật xấu, đối với một thiên tài thì điều đó hoàn toàn có thể chấp nhận. Tôi rất ấn tượng với cách Musk xoay xở tiền bạc, lật ngược tình thế, và hoàn toàn bất ngờ với cách sử dụng người của anh. Musk còn khiến tôi tin tưởng hơn vào việc người giỏi sẽ thống trị phần trên của thế giới, không có cái gì gọi là bình thường trở nên phi thường vì nếu thiếu đi kiến thức nền tảng, tư duy và tầm nhìn, bạn sẽ chẳng làm nên trò trống gì sất.

Tôi đã từng ước mơ được làm việc với một người sếp như Musk, nhưng giờ thì không. Anh Hưng đã từng hỏi tôi, tôi muốn trở thành ai? Ai là thần tượng của tôi? Tôi từng trả lời là một nữ lãnh đạo nổi tiếng, thế rồi, giờ đây tôi không muốn trở thành ai cả. Tôi đã dừng mơ ước được như ai đó hay trở thành một ai đó và thay bằng việc bắt đầu hành động để trở thành phiên bản hoàn hảo, tốt nhất, cực đoan nhất của mình. Tôi đã dừng việc đọc sách của các nữ lãnh đạo tài năng, vì tôi có cảm giác họ vẫn hơi mềm mỏng và có một chút “tính gái” trong cách quản lý, tôi cần thứ strong hơn nhiều, như Musk chẳng hạn.

Sắp tới tôi sẽ đọc về Peter Thiel, xem vị tỉ phú đầu tư này có gì hay ho.

 

 

25022017

Sáng mẹ nhắn tin ông mất.

Giờ đang ngồi ở sân bay chờ on board lúc 2h chiều.

Cảm giác bây giờ là không có cảm giác gì luôn.

Vài ba đứa bạn cứ inbox rủ đi cafe.

Một cuối tuần nhiều lộn xộn.

Về sự mong manh

Hôm nay, trong lúc đi cà phê với nhóm bạn, tôi đã nghe được một tin buồn: chú bảo vệ La Maison – nhà hàng sang chảnh có giậu cây leo ngay kế bên công ty, đã qua đời giữa đêm 30 Tết vì đột quỵ.

Khi Trang, cô em gái biên tập ngồi đối diện vừa dứt lời, tôi bỗng giật mình. Tôi chỉ biết chú chứ không quen, chú bảo vệ đen nhẻm, luôn bận một màu tối thui, lúc nào cũng đeo cặp kính râm cùi bất kể trời âm u hay nắng gắt. Một vài lần về muộn, tôi gửi xe ở dưới cổng công ty chú đều không lấy tiền. Mối quan hệ không đủ thân khiến mình phải rơi nước mắt nhưng có gì đó tiếc nuối cho chú bảo vệ hiền lành.

Dạo này tôi hay bị ám ảnh, về xe cộ, về cái chết, về những suy nghĩ mong manh, tức khắc, đôi khi là đau đớn trong cuộc đời. Tết về quê nghe nhiều chuyện buồn, những người Bác, người anh em họ hàng mắc phải những thứ bệnh không thể chữa, nằm một chỗ, để lại nhiều thương nhớ, khổ đau dai dẳng cho người ở lại. Nhiều khi tôi tự hỏi, nếu nó xảy ra với mình hay người thân thiết thì sẽ như thế nào? Mọi người hay tin vào số mệnh, còn tôi thì tin vào nhân quả. Nhiều lần tôi hay mơ thấy cảnh mình bị xe tải đâm, hay đột nhiên ngất giữa đường, điều đó khiến tôi sợ cảm giác đau khi chết, chứ tôi không sợ chết, tôi luôn nghĩ nó “nhanh hơn cả chìm vào giấc ngủ” – theo lời chú Sirius nói với Harry trong tập 7 Harry Potter. Mỗi lần như vậy, tôi lại cố gắng tĩnh tâm và tự nhủ lòng mình: cần phải khoẻ mạnh, phải sống tốt hơn nữa. Tôi luôn tâm niệm bất cứ việc gì mình làm ở quá khứ và hiện tại đều dẫn tới hậu quả về sau. Tốt ở đây bao gồm rất nhiều mặt nghĩa, tốt với người, tốt với mình, tốt với cỏ cây hoa lá vạn vật xung quanh; không tạo ra khẩu nghiệp hay lỗi lầm với ai đó, với cuộc đời.

Cách đây 1 tuần, tôi có theo dõi trang instagram của cô bé heo tên là Esther The Wonder Pig, câu chuyện giản dị của người cha và cô bé đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi về việc ăn thịt nói chung, tôi nghĩ rằng mình cần phải: be kind with animals. Trong một bài viết về Esther, người cha có kể: “She was not born to be someone’s pet, she was born to be dinner”, đây là những câu từ khiến tôi giật mình thêm lần nữa. Nếu trong một bối cảnh khác, khi con người không thống trị thế giới, tôi cũng được sinh ra để trở thành bữa tối thì sao?

Tôi vốn rất thích ăn thịt chó, nhưng đã không còn ăn trong vòng 2 năm trở lại đây. Tôi đang nghĩ về việc sẽ ăn chay tới cuối đời, hơi khó một chút, nên tôi cần thêm thời gian để thích nghi.

Tôi đang còn trẻ, cần phải suy nghĩ tích cực hơn, nhưng tôi hoàn toàn thoải mái chấp nhận những khoảnh khắc sợ hãi như vậy, việc đối mặt với nỗi sợ trong tâm tư giúp tôi thấu đáo và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Cũng đã chiều muộn, Heritage Concept Chill bắt đầu đông đúc những bạn trẻ tới tán dóc, chụp hình. Tiếng cười nói của họ làm đầu óc tôi thư thái hơn.

Cuộc đời cao rộng phía trước, tôi sẽ dành thời gian để làm quen với cảm giác này.

Những video công thức nấu ăn đã “xâm chiếm” trang chủ facebook của bạn như thế nào?

Tác giả: Tanya Basu, 18.5.2016.

Tháng sau năm ngoái, Andrew Ilnyckyj, nhà sản xuất video tại BuzzFeed đang quay đoạn chuẩn bị cho chương trình All Day Breakfast Burger ( Bữa sáng nào cũng là Burger!). Sau khi xếp các lớp bao gồm thịt xông khói, trứng rán và đổ si-rô bourbon lên trên miếng chả phủ đầy pho mát, anh đưa một bàn tay vào giữa chiếc burger, thêm lên nửa trên một miếng khoai tây chiên giòn. Giống những vụn khoai tây vương vãi bên ngoài, một dòng chảy vàng ươm của lòng đỏ trứng tràn ra đĩa. “Oh Yes!”, Ilnyckyj kêu lên một cách ngất ngây.

Câu cảm thán đó bây giờ đã trở thành điểm nhấn trong mỗi video sản xuất bởi Tasty – fanpage đình đám nhất trên facebook của Buzzfeed trong vòng chưa đầy một năm qua với hơn 55 triệu lượt yêu thích. Các videos của Tasty chỉ dài tầm khoảng một phút và có kết cấu mỹ thuật rất đơn giản: là sự kết hợp của những đoạn phim chuyển động, hướng dẫn đơn giản trên màn hình, nguyên liệu nấu ăn đầy màu sắc và dụng cụ làm bếp. Hầu hết các clips thu hút hàng trăm nghìn lượt yêu thích; hàng trăm, nếu không thì hàng nghìn lượt bình luận; và hàng trăm trăm nghìn lượt xem trên Youtube. Nhờ tiềm lực mạnh mẽ từ một thương hiệu của BuzzFeed, Tasty đã làm được điều đó theo cách của họ, trực giác mà nói là như vậy.

Để hiểu thêm làm thế nàotại sao họ lại quản lý được những thủ thuật đó, tôi đã gặp Andrew Gauthier, người điều hành việc sản xuất và sáng tạo video đằng sau Tasty tại văn phòng Buzzfeed Manhattan vào tháng 3 vừa qua. Cao và gầy, anh ấy chào đón tôi bằng chiếc áo sơ mi trại hè màu vàng chói và mái tóc vàng hoe được tết thành những bím Heidi. Andrew xin lỗi vì không nắm rõ lịch trình của mình những ngày gần đây. Anh làm việc tại trụ sở Los Angeles và đến Manhattan để lên kế hoạch cho những dự định mới của Tasty.

Gauthier nói với tôi rằng Tasty ban đầu chỉ là một thử nghiệm. Vào mùa hè 2014, nhóm của anh ấy đã đăng những videos chia sẻ bí quyết sống khoa học lên Youtube của BuzzFeed Food với mục đích xem cách lan tỏa của chúng ra sao khi họ đưa chúng lên Facebook. Lượt xem của các videos đã tăng lên nhanh chóng trên Facebook tại thời điểm đó, phần lớn nhờ vào tính năng tự động phát trên trang chủ của người dùng. Nhóm nghiên cứu đã theo dõi một loạt các videos, trong đó cung cấp những lời khuyên ăn uống (ví dụ: 6 loại trái cây bạn đang ăn sai cách) và kết quả mang lại là cực kỳ khả quan. Với hi vọng phát triển thành công một chuỗi các videos theo mô-típ “Làm thế nào để thực hiện một cái gì đó?”, họ bắt đầu sản xuất các video dạy nấu ăn thời lượng ngắn, bao gồm các đoạn quay chuyển động, hình chụp từ điện thoại, mô tả những nguyên liệu được chế biến từng bước thành các món ăn như thế nào, ví dụ như: 3 nguyên liệu để làm Beer Dip. Những bài đăng đã chứng tỏ rằng không có ngoại lệ nào ngoài sự phổ biến, thật vậy. Những công thức đã được người dùng làm theo, theo Gauthier chia sẻ: “Họ cảm thấy họ mốn đạt được một điều gì đấy “thật lạ lùng, tươi mới và tuyệt diệu””.

Trong nhiều tháng sau đó, sự phổ biến của BuzzFeed Food trên Facebook tiếp tục tăng trưởng. Vào mùa hè kế tiếp, khi Facebook điều chỉnh thuật toán RSS trên trang chủ để quảng bá các videos của các nhãn hiệu thời trang mà người dùng tương tác, nhóm làm video ẩm thực đã quyết định làm một điều gì đó khác biệt. “Chúng ta đã có ý tưởng rồi: Liệu chúng ta có thể bắt đầu thứ gì đó hoàn toàn từ con số 0?  Gauthier nhớ lại. “Nếu không có ánh hào quang của thương hiệu?” (BuzzFeed).

B59AOmICQAAiGGj.png
Hình ảnh cơm chiên thịt quay trên twitter của BuzzFeed Food

Những khái niệm của việc khởi động một trang web độc lập mà không có lợi ích rõ ràng từ các đơn vị liên quan là không bình thường. Sự đại diện của BuzzFeed không thể lý giải rõ ràng cho trường hợp này: tại sao họ đi theo con đường đó? Lý do chủ yếu tập trung vào việc mọi người thích like và chia sẻ trên Facebook – một phần để thể hiện sự hợp thời và cố gắng xây dựng sức mạnh cho những video của chính họ, chứ không phải là liên kết chúng, cho dù tốt hơn hay tồi tệ hơn, hãy để BuzzFeed tồn tại, hiện diện như một đơn vị truyền thông xã hội. Và tháng bảy năm ngoái, Gauthier và nhóm của anh đã khởi động Tasty, một trang Facebook có định hướng rõ ràng, công khai thừa nhận là một phần của hệ thống BuzzFeed với một dòng giới thiệu nhỏ: From BuzzFeed ở góc và URL Facebook kết thúc với “buzzfeedtasty”. Ngay cả khi các đường link dẫn tới Tasty trên buzzfeed.com đều được ẩn bằng một URL ngắn gọn.

Những videos của Tasty đã được cải thiện rõ rệt về tính thẩm mỹ so với các videos hướng dẫn ban đầu của BuzzFeed Food. Từng bước, từng bước đều được biên tập một cách nhanh chóng. Nhưng Tasty giữ lại các khung hình đơn giản, nhịp độ nhanh chóng, và quan điểm “người đi đầu” trong các video của BuzzFeed Food. Đội ngũ sản xuất tin rằng những người xem trẻ tuổi đặc biệt quan tâm tới khả năng tiếp cận hơn là sự lạ mắt và những người sành ăn.”Quá trình thực hiện món ăn phải thật nhất có thể”, Gauthier nói. Họ đã đạt được kết quả vô cùng rõ nét: lớp bột làm bánh trắng tinh đổ xuống những chiếc bát, từng viên bột lăn sục sôi giữa biển dầu đầy chảo, và những lát rau được cắt xén hoàn hảo. Mục tiêu của nhóm trong tháng đầu tiên sau khi ra mắt là đạt được 500 nghìn lượt yêu thích trên Facebook, và họ đã đạt được 1,2 triệu.

Bắt mắt là một trong những lí do chủ đạo cho sự phổ biến của các videos. Tại SXSW Interactive Festival năm nay, Frank Cooper, giám đốc tiếp thị và sáng tạo của BuzzFeed đã miêu tả hình ảnh trực quan chính là điểm mấu chốt cho tham vọng tạo nên “kênh chia sẻ đồ ăn lớn nhất thế giới” của công ty ông. “Chỉ mất 60 giây để giới thiệu từ nguyên liệu đầu tiên tới sản phẩm cuối cùng”, ông nói. “Và thậm chí nếu bạn không thể nấu ăn, bạn chỉ cần nhìn chúng cũng rất dễ trở nên gây nghiện”.

9-vegetarian-meals-that-will-satistfy-any-meat-lo-2-29539-1468507254-0_dblbig
Hình ảnh của Tasty trên BuzzFeed

Ze Frank, chủ tịch của BuzzFeed Motion Pictures, nói với tôi rằng sự căng thẳng lến tới kịch tính chính là điểm mấu chốt của hiệu ứng này. Ông ấy gợi ý, đặc biệt là hình ảnh, chúng được xây dựng để truyền tải một câu chuyện ngắn gọn trong khoảng thời gian cho phép, liên tiếp một cách nhanh chóng cho tới khoảnh khắc “Oh, yes!”. Gauthier đồng ý với những phân tích đó và nói thêm rằng nhạc nền trong các videos thường theo thể loại nhạc jazz hoặc điện tử vui nhộn. Âm nhạc ít quan trọng hơn hình ảnh, mặc dù, Tasty đặc biệt lưu tâm tới thực tế là tính năng phát tự động video trên Facebook không kèm theo âm thanh. Nếu những hình ảnh không thể làm xiêu lòng người, họ sẽ lướt qua nhanh chóng. “Chúng tôi đã thực sự nghĩ về một loại âm thanh độc lập”, Frank nói. Loại video nào có thể tích hợp được sự liên tục chỉ trong một sản phẩm như vậy và cho phép bạn chia sẻ với bạn bè của mình?

Ngay từ video đầu tiên, những đầu bếp nghiệp dư đã đăng những hình ảnh và bình luận về việc họ đã làm theo những công thức đó như thế nào, điều này giúp cho Tasty có sự điều chỉnh và thay thế. Gauthier cho tôi xem một bình luận từ tháng 10 năm ngoái, là 4 hình ảnh của một cô bé đang làm bánh bơ đậu phộng. Điều này đã tạo cảm hứng cho họ mở rộng ra một thương hiệu khác, và ngay sau đó, họ đã cho ra mắt Tasty Junior, một loạt các video nấu ăn của trẻ em và cha mẹ, họ làm các món như pizza, thịt chiên giòn, bánh quy và các món ăn khác cùng với nhau. Một bình luận khác đã dẫn Tasty tới việc sản xuất series Mom vs Chef, một cuộc thi giống như Iron Chef, các bà mẹ sẽ thi đấu với những đầu bếp chuyên nghiệp.

tasty-breakfast-recipes-2-8516-1466003416-3_dblbig
Minh họa của Junior Tasty – tay em bé

Một vài nghiên cứu về chiến lược truyền thông dẫn tới thành công của Tasty trên Faceboo cho tôi biết rằng vũ khí tối thượng của công ty này chính là tập trung vào những chi tiết, cho dù là nhỏ nhất. “Những gì mà Tasty và BuzzFeed đã tìm ra là sự thích hợp”,Katie Miller, giám đốc truyền thông xã hội tại Minneapolis – công ty tư vấn chiến lược truyền thông của IFC Olson nói với tôi. Họ đang hướng người dùng quan tâm tới những con ốc sên, một đoạn video khiêu vũ nào đó, hoặc những người ăn khoai tây chiên giòn ở Minnetosa.

Facebook nổi tiếng với thuật toán có thể đẩy bài viết hiển thị ở vị trí đầu tiên trên trang chủ của bạn. Nhưng các đơn vị như BuzzFeed đã năm bắt lấy những thay đổi thường xuyên này để quảng bá thành công cho các videos, các chỉ số bao gồm lượt bình luận, chia sẻ, yêu thích, nhưng trong đó nhấn mạnh sự tương tác của người dùng. Hơn thế, nhiều khả năng Facebook sẽ tự quảng bá nó rộng rãi hơn. Đối với các videos, chỉ số sẽ tính toán một người xem video đó trong vòng bao lâu, những gì họ đã thực hiện hành động gì với video đó sau khi xem nó, đồng nghiệp của Miller, Samantha Campbell cho biết. Điểm nhấn này khiến những người nghiện khoai tây chiên giòn ở Minnetosa có một thân hình không cân đối. (lol).

Nhưng làm thế nào việc nhấn yêu thích và chia sẻ một clip taco phủ đầy phô mai với bạn thân của mình lại có thể biến thành tiền? Frank chia sẻ rằng công ty đang cố gắng làm rõ điều này, nhưng ông cũng nói các video được tài trợ sẽ là nguồn thu chính của Tasty. Kể từ tháng 11, BuzzFeed đã bắt đầu hiển hị các thương hiệu đồ ăn trong một phần ba bài viết của mình. Vào tháng 3, Tasty đưa hình ảnh lò nướng Oster trong một video dạy nấu Jalapeño Popper Burgers. Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, chiếc lò này đã cháy hàng trên Amazon và Target.com.

Hiện tại, họ bắt đầu nhượng quyền kinh doanh: những bản thể quốc tế khác, đại diện cho nguyên liệu và đặc trưng của từng địa phương, ví dụ như Proper Tasty, ra mắt năm ngoái tại Anh Quốc, và ở Brazil là Tasty Demais được tung ra vào tháng 2, BuzzFeed cũng đang áp dụng cách tiếp cận tới những chủ đề khác. Vào tháng 3, họ khởi động Nifty, là một kênh giới thiệu đồ tự làm, những đợt sóng yêu thích tới cuồng nhiệt đã khiến Facebook tạm thời vô hiệu hóa nút “like” của trang này với “niềm tin lầm lỗi” là nó tới từ đây. Đội ngũ sản xuất video đã và đang cố gắng tái tạo tầm ảnh hưởng của mình trên các nền tảng thân thiện với hình ảnh hơn như Instagram hay Snapchat. Thách thức của việc kiếm tiền từ Tasty vẫn còn là một ẩn số, nhưng hiện tại BuzzFeed đang sử dụng nội dung để mở rộng phạm vi hoạt động. “Luôn luôn là các nguyên liệu đó – chơi chữ một chút – hòa quyện lại với nhau để tạo ra những cơ hội này”, Frank nói.

Tanya là một cây viết tại trụ sở Brooklyn của The Newyorker.

Tại sao thái độ quan trọng hơn chỉ số thông minh?

Đây là bài dịch của mình trên fanpage Forbes Việt Nam, có sửa một chút cho phù hợp với mạch của bài và cách hiểu của người Việt Nam. Tìm hiểu về bài viết gốc tại đây.

Khi nói đến thành công, chúng ta thường nghĩ rằng những người sở hữu trí thông minh thiên bẩm sẽ bỏ xa phần còn lại của thế giới. Nhưng những nghiên cứu mới nhất từ Đại học Stanford sẽ thay đổi suy nghĩ (và cả thái độ) của bạn về điều này.

Nhà tâm lý học Carol Dweck, người đã dành cả đời mình để nghiên cứu về thái độ và biểu hiện của con người. Công bố gần đây nhất của bà cho rằng thái độ sẽ dự đoán chính xác hơn về thành công của bạn trong tương lai chứ không phải IQ. Dweck cho rằng thái độ chủ yếu của con người thường rơi vào 1 trong 2 loại: “tư duy cố định”“tư duy rộng mở”.

13613527_501984029999226_2791123421247422235_o.jpg
Hình minh họa giữa hai loại tư duy do Thủy Trinh, intern của Forbes Việt Nam thiết kế. Tư duy phát triển đồng nghĩa với tư duy rộng mở. Hình ảnh đã được sử dụng trên fanpage của Forbes Việt Nam.

Với “tư duy cố định”, bạn tin rằng bạn chỉ có thể là chính bạn bất di bất dịch. Điều này gây ra rắc rối khi bạn gặp phải thử thách, vì bất cứ việc gì nằm ngoài tầm kiểm soát sẽ khiến bạn cảm thấy thất vọng và căng thẳng. Những người sở hữu “tư duy rộng mở” tin rằng họ có thể nỗ lực để hoàn thiện. Họ có những biểu hiện nổi bật hơn nhóm người có “tư duy cố định”, ngay cả khi sở hữu IQ thấp hơn, bởi vì họ chấp nhận thử thách, nhìn nhận đó chính là cơ hội để học hỏi.

Thông thường, người ta hay nhận định rằng việc có năng lực hoặc trí thông minh sẽ giúp ta trở nên tự tin. Điều này hoàn toàn đúng, nhưng chỉ khi mọi thứ trôi qua thật dễ dàng. Yếu tố quyết định thành công chính là cách mà bạn đối mặt với trở ngại và khó khăn. Những người có tư duy rộng mở thường thích thú với việc đón đầu thử thách.

Theo Dweck, thành công trong cuộc sống phụ thuộc vào cách mà bạn đối mặt với thất bại. Bà đã miêu tả cách người có “tư duy rộng mở” tiếp nhận thất bại như sau: “Thất bại là nguồn thông tin – chúng ta đặt tên cho nó là thất bại, nhưng nó cũng giống như ‘Điều này không khả thi, và tôi chính là người giải quyết vấn đề, vì thế tôi sẽ thử cách khác xem sao’”.

Cho dù thuộc vào loại tư duy nào đi chăng nữa, bạn vẫn có thể thay đổi và phát triển “tư duy rộng mở” của riêng mình. 8 lời khuyên sau đây sẽ giúp bạn giúp bạn hoàn thiện nó theo cách đúng đắn nhất.

1. ĐỪNG BẤT LỰC

Chúng ta đều đã từng trải qua cảm giác bất lực. Quan trọng là cách bạn phản ứng với nó như thế nào. Học được từ thất bại và tiến về phía trước, hay để nó kéo chúng ta xuống. Vô vàn những người thành công sẽ không bao giờ có ngày hôm nay nếu họ đầu hàng trước những suy nghĩ tiêu cực: Walt Disney đã từng bị công ty Kansas City Star sa thải vì ông “thiếu sự sáng tạo và các ý tưởng tốt,” Oprah Winfrey đã bị mời khỏi chiếc ghế biên tập viên ở Baltimore vì bà “đặt quá nhiều cảm xúc vào những câu chuyện mà bà biên soạn”, Henry Ford đã thất bại hai lần với 2 công ty xe hơi trước khi thành công với Ford, và Steven Spielberg đã bị từ chối bởi trường Nghệ thuật Điện ảnh USC’s rất rất nhiều lần. Hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu bất cứ ai trong số họ sở hữu “tư duy cố định”. Họ đã có thể đầu hàng trước những lời từ chối và từ bỏ hy vọng. Nhóm người có “tư duy rộng mở” sẽ không cảm thấy bất lực bởi vì họ biết rằng để thành công, họ cần phải chấp nhận mọi thất bại đau đớn nhất để rồi đứng lên mạnh mẽ hơn.

2. HÃY CỨ ĐAM MÊ.

Nhân tài thường theo đuổi đam mê của họ không ngừng nghỉ. Sẽ luôn có những người sinh ra đã tài năng hơn bạn, nhưng nếu không có tài năng gì đặc biệt bạn vẫn có thể bù đắp nó bằng đam mê. Đam mê là chất xúc tác để những nhân tài không ngừng theo đuổi sự ưu tú trên mọi phương diện. Warren Buffett đã gợi ý cho các bạn trẻ đi tìm đam mê bằng phương pháp 5/25: Viết ra 25 điều bạn quan tâm nhất. Sau đó, gạch đi 20 điều bạn ít quan tâm hơn. 5 điều còn lại chính là đam mê của bạn. Mọi thứ khác chỉ là tầm phào.

3. HÃY HÀNH ĐỘNG

Người có “tư duy phát triển” có thể vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân không phải vì họ dũng cảm hơn chúng ta; mà bởi vì họ biết rằng sợ hãi và lo lắng sẽ làm rối loạn cảm xúc và cách tốt nhất để vượt qua nó là hành động. Người có tư duy phát triển là những người có tiềm năng để thành công, và họ biết rằng sẽ không bao giờ có thứ gọi là khoảnh khắc hoàn hảo để vượt qua. Vậy tại sao cứ phải chần chừ? Hành động sẽ khiến mọi lo lắng và sợ hãi thất bại của bạn hóa thành năng lượng tích cực.

4. LUÔN TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC

Nhân tài luôn làm việc hết mình, cho dù đó là những ngày tồi tệ nhất. Họ luôn thúc đẩy bản thân tiến về phía trước. Lý Tiểu Long cùng một người học trò của mình có thói quen chạy bộ 3 dặm mỗi ngày. Một ngày nọ, khi họ sắp chạy đủ 3 dặm, Lý Tiểu Long nói: “Hãy chạy thêm 2 dặm nữa.” Người học trò của ông cảm thấy rất mệt và nói rằng: “Con sẽ chết mất nếu chạy thêm 2 dặm nữa.”“Vậy thì con hãy chết đi”, Lý Tiểu Long đáp. Người học trò vô cùng giận dữ và quyết định chạy hết 5 dặm đường. Trong lúc kiệt sức và nóng giận, người học trò vặn hỏi Tiểu Long về câu trả lời khi nãy, và ông đã giải thích rằng: “Từ bỏ nghĩa là chết. Nếu con luôn đặt ra giới hạn cho mọi việc, dù là vật chất hay bất cứ thứ gì, thói quen này sẽ kéo dài trong cả cuộc đời con, ảnh hưởng đến công việc, tinh thần, cuộc sống của con. Không gì là không thể. Đồng ý là sẽ có mức độ ổn định, nhưng con không thể mãi ở đó, con phải đi xa hơn thế. Nếu con không thể làm được, con sẽ chết. Một người đàn ông phải luôn luôn nỗ lực vượt qua giới hạn của mình.”

Nếu bạn không thể trở nên tốt đẹp hơn mỗi ngày, có nghĩa là bạn đang thụt lùi— bạn đang sống kiểu gì vậy?

5. HÃY KỲ VỌNG

Những người có “tư duy rộng mở” biết rằng họ sẽ phải thất bại rất nhiều lần, nhưng họ không bao giờ từ bỏ. Hi vọng giúp bạn giữ vững động lực và vun đắp tiềm năng. Sau tất cả những điều kể trên, nếu bạn không tin rằng mình sẽ thành công, thì bạn không cần bận tâm đến bài viết này nữa.

6. LUÔN LINH HOẠT

Ai rồi có lúc sẽ gặp phải chuyện không mong muốn. Những người sở hữu “tư duy rộng mở” nhìn nhận điều không như ý là một cơ hội để phát triển bản thân. Khi một thử thách không mong đợi xảy đến, họ sẽ xử lý chúng một cách linh hoạt cho đến khi có được kết quả tích cực.

7. ĐỪNG THAN PHIỀN KHI MỌI THỨ KHÔNG NHƯ Ý MUỐN

Than phiền là biểu hiện rõ ràng của những người có “tư duy cố định”. Người có “tư duy rộng mở” luôn tìm kiếm cơ hội trong tất cả mọi thứ, vì thế sẽ không có chỗ cho sự than phiền.

8. LIÊN KẾT TẤT CẢ LẠI VỚI NHAU

Bằng cách luôn dõi theo tất cả những điều kể trên, bạn có thể phát triển tư duy rộng mở của mình và trở nên thành công.

My Bucketlist in 2017

  1. Work harder – live a dedicated life
  2. Eat healthy
  3. Get up at 6.am
  4. Run every morning
  5. Write every week
  6. Translate quicker
  7. Read quicker (including books, newspapers, magazine or online articles)
  8. Think less, do more
  9. Have family trip in June
  10. Travel to Myanmar
  11. Save more (time, money)
  12. Sell more old stuffs

#BADTEACHER – Chuyện lúc nửa đêm

Hôm nay, lúc chuẩn bị đi ngủ, như thường lệ tôi nằm trên giường, cầm điện thoại lướt một vài trang mạng xã hội, cập nhật một vài thông tin trên vài tờ báo quốc tế mà tôi theo dõi. Ngọc, bạn cùng phòng vẫn đang say giấc nồng,  bỗng nhiên có thông báo cậu bạn cấp ba đăng lên group Facebook của lớp về một vấn đề mà gần đây mọi người đang xôn xao: đóng góp kỉ niệm 50 năm thành lập trường cấp 3.

Thằng bạn chí cốt đột ngột inbox để thảo luận nóng về vấn đề này, còn láu cá mention tôi vào bài đăng với ẩn ý: cuối cùng cũng đã có người lên tiếng. Tôi đọc xong cảm thấy hơi buồn, chúng tôi đều buồn như nhau. Không chỉ buồn chỉ vì cậu bạn kia ý đồ thì tốt, nhưng diễn đạt dở quá, làm mọi người hiểu sai, hiểu lệch cả vấn đề; chúng tôi còn buồn vì cậu ấy bản chất là người có tố chất, nhưng “dòng đời xô đẩy” khiến cậu ấy trở nên xấu tính phần nào. Tất nhiên, tôi không có tư cách để phán xét phẩm chất hay lối sống của cậu bạn này, vì bản thân mình tôi còn lo mãi chả xong, nhưng  nó khiến tôi buồn vì một tư duy và nhân cách tốt đang bị hao mòn theo năm tháng bởi những tác động xấu từ những người xung quanh.

Kể từ khi hết cấp 3, lên đại học, cho tới giờ, số lần tôi đi chơi với lớp tính trên đầu ngón tay. Chỉ đơn giản là những buổi tụ tập nhân dịp Tết Nguyên Đán, lễ lộc này nọ, chúng tôi cùng nhau tới nhà ai đó nấu ăn, nói chuyện, chia sẻ về cuộc sống xung quanh. Đáng lẽ ra nó đã rất vui, cho đến khi chúng tôi trưởng thành hơn, các bạn nữ bắt đầu làm điệu và có người yêu, các bạn nam tập tành uống rượu, chén chú chén anh, ranh giới cứ ngày một xa dần. Cho đến một ngày, tôi cảm thấy không thể nói chuyện được với các bạn nữa, tôi không họp lớp, không bàn luận, không tham gia bất cứ hoạt động nào.

Rồi tôi nhận ra, lí do duy nhất là chúng tôi đang sống chung trên một quả đất nhưng lại ở hai thế giới khác nhau. Tôi không rành lắm về thế giới quan trong triết học, nhưng cảm thấy mỗi chúng tôi đang nhìn thế giới này dưới một con mắt và quan điểm khác nhau. Phần lớn chúng không thể hoà hợp. Lí do thì tôi chưa nghiên cứu, nhưng không phải do xuất phát điểm và càng không phải do “sinh ra đã thế”, mà phần lớn là ảnh hưởng của giáo dục và tác động của môi trường phát triển trong quá trình tự lớn (tức khoảng thời gian học đại học được tự do của các bạn).

Nếu là tôi của 5 năm trước đây, chắc chắn sẽ nhảy bổ lên chê bai cậu bạn, sẽ tỏ ra phẫn nộ: TẠI SAO NÓ LẠI NHƯ THẾ? TẠI SAO NÓ KHÔNG NGHĨ GIỐNG MÌNH? Nhưng bây giờ mọi chuyện lại khác hoàn toàn, tôi chỉ hơi buồn, hơi tiếc, nhưng vẫn tôn trọng và quý mến cậu bạn kia, vì đó là cách sống, là sự lựa chọn của cậu.

Tôi để hình thumbnail là cô đào Cameron Diaz trong bộ phim Bad Teacher là có một ý đồ riêng, liên quan tới chuyện mà tôi không nên kể ra ở đây. Nhưng đó là tất cả những cảm xúc của tôi trong một buổi tối nhiều suy nghĩ: BAD TEACHER.

WordPress.com.

Up ↑